Bệnh rối loạn cương dương và những điều ngộ nhận

Được đăng bởi Gia Đình & Sức Khỏe Thứ Bảy, ngày 28 tháng 5 năm 2011

Rối loạn cương dương tác động lên chất lượng cuộc sống của nhiều đàn ông tuổi trung niên và bạn tình của họ ở nhiều chừng mực khác nhau.
Thuật ngữ "Rối loạn cương dương" rất rộng, bao quát nhiều dạng rối loạn bệnh lý khác nhau nhưng thường được dùng để chỉ tình trạng mất khả năng cương cứng của dương vật để có một cuộc ân ái trọn vẹn.
Tuy nhiên khi có trục trặc về tình dục, nhiều quý ông nghĩ ngay là mình mắc bênh thận. Theo Đông y, các vấn đề sinh dục thuộc chức năng của tạng thận; nhưng "tạng thận" trong y học cổ truyền và "trái thận" của Tây y là 2 khái niệm khác nhau.
 
Nói chung, thận Đông y là hệ cơ quan có liên quan đến nước tiểu, sưng phù, yếu sinh lý, đau lưng. Thận Tây y là 2 khối cật nằm sau lưng, hai bên cột sống, ngay dưới phổi, có nhiệm vụ chính là lọc máu, bài tiết nước tiểu để thải chất độc trong cơ thể ra ngoài. Nhiệm vụ thứ hai của thận Tây y là tiết ra chất hématoproiétine để kích thích xương tạo hồng cầu và chất rénine-angiotensine giúp điều hòa huyết áp. Theo Tây y thì đau lưng ít khi do thận gây ra mà 98% là do bệnh của cột sống, cơ lưng, rễ thần kinh cột sống gây ra. Còn rối loạn cương dương đại đa số không phải do bệnh thận gây ra. Người bị sỏi thận thì hay đau, mệt mỏi, chán đủ thứ chứ không riêng gì chuyện tình dục. Tương tự, người bị suy thận thì cả cơ thể đều mệt, "cương không nổi" là chuyện khó tránh. Tóm lại, không cần phải siêu âm thận, thử nước tiểu, thử chức năng thận khi bị rối loạn cương.
 
Một số ngộ nhận khác:
 
1. Lớn tuổi là đương nhiên hết cương
 
Không phải cứ già là hết cương. Nhiều ông 70, thậm chí 80 tuổi vẫn còn hoạt động tình dục được, dĩ nhiên không phải chỉ cần thoáng nghe tới là cương như hồi còn thanh niên. Người lớn tuổi cần phải có kích thích nhiều hơn.
 
2. Chữa rối loạn cương là giúp cơ thể trở lại như xưa, "muốn là được"
 
Điều trị để trở lại như xưa là mong muốn của cả bệnh nhân lẫn thầy thuốc, nhưng không nên mong chờ hồi phục như thời trai trẻ vì khi già, không chỉ bộ phận sinh dục mà toàn bộ cơ thể đều "già" đi. Tây y hiện nay có thể chữa khỏi bệnh ở một số ít trường hợp, còn đa số bệnh nhân chỉ đạt được yêu cầu "cần là được", với sự hỗ trợ của thuốc hay dụng cụ. Thế là đã quý hóa rồi, còn hơn là "chịu chết" như vài năm trước đây.
 
3. Các thuốc điều trị rối loạn cương đều là thuốc kích dục
 
Các thuốc ức chế men PDE 5 như Cialis chỉ có hiệu quả khi người dùng thuốc còn giữ được ham muốn. Những người mất ham muốn tình dục cần được chữa trị bằng phương cách khác như tư vấn tâm lý, giải stress, giải lo âu... Nếu sử dụng những thuốc ức chế men PDE 5 như Cialis rồi ngồi "chờ thời" thì chỉ phí tiền và thời gian. Cần phải có ham muốn (qua thị giác, khứu giác, xúc giác) thì thuốc mới có tác dụng. Các dược phẩm chích vào dương vật như Alprostadil cũng không phải là thuốc kích dục mà chỉ là thuốc giãn mạch máu.
 
4. Thuốc kích dục chữa trị rối loạn cương hiệu quả
 
Thuốc kích dục (chữ tiếng Anh là aphrodisiac) nhằm tăng hưng phấn đủ thứ, trong đó có cả hưng phấn tình dục. Có rất nhiều loại thuốc kích dục đã được lưu truyền nhưng hiệu quả thì đáng ngờ. Rượu có thể gây hưng phấn nhưng uống nhiều thì phản tác dụng; còn uống dài sẽ tổn hại thần kinh, kể cả thần kinh cương mà hậu quả là "liệt" luôn. Sừng tê giác được dùng làm thuốc kích dục chỉ vì nó có hình dạng như bộ sinh dục nam cực lớn, chứ hiệu quả thì không thuyết phục, còn tác hại lại quá rõ: người dùng thì tiền mất tật mang và tê giác thì gần như biến mất khỏi hành tinh. Ruồi Tây Ban Nha tán nhuyễn thành bột rồi uống vào cũng là một thứ kích thích vì nó có chất cantharidin, làm ngứa ngáy niêm mạc bộ sinh dục. Nhưng liều kích thích và liều đột tử chỉ cách nhau trong gang tấc.
Theo vnexpress

0 nhận xét

Đăng nhận xét